Mưa vẫn không ngớt, xối xả lên khối thi thể cháy đen hình người kia. Kỷ Nghiêu co ro trong góc "a" lên mấy tiếng, hồi lâu vẫn không ai hiểu hắn rốt cuộc muốn nói gì.
Sắc mặt Vương Thái Ninh đứng bên cạnh cũng chẳng khá hơn chút nào. Hắn quay đầu nhìn bức tường của tòa nhà đang trú mưa, không dám nhìn về phía sân thể dục nữa.
Mọi chuyện xảy ra quá nhanh, ai mà ngờ được một người chỉ vài phút trước còn đang nói chuyện với họ, chớp mắt đã bị sét đánh thành một khối thi thể cháy đen không hề có dấu hiệu báo trước. Cảm giác chấn động này khó mà diễn tả thành lời. Ngay cả Đỗ Tĩnh Ân cũng hoàn toàn im lặng, mũi giày của hắn vẫn còn đạp lên nền đất ướt sũng bên ngoài mái hiên, quên cả rụt về.
Ánh mắt Lâm Thâm lướt một vòng quanh bầu trời từ trái sang phải, lông mày hắn dần nhíu lại.




